Đập vỡ cây đàn

Tác giả: Tùng Vân
Ca sĩ: Quang Lê
Điệu: Bolero
Thể loại: Bolero_Trữ Tình
Tông ca sĩ: Bm
Đập vỡ cây [Am] đàn giận đời đập vỡ cây đàn
[E] Người ơi người [Am] ơi! Tình ơi tình [F] ơi!
Đập vỡ cây [Am] đàn giận đời bạc trắng như [Dm] vôi
Giận người điên đảo quên [E] lời.

Đập vỡ cây [Am] đàn giận người con gái yêu đàn
[E] Buồn ơi buồn [Am] ơi! Làm sao để [F] nguôi
Đập vỡ cây [Am] đàn giận người đổi trắng thay [Dm] đen
Giận [E] đời trở như bàn [Am] tay [D] [Am].

ĐK:
Chuyện ngày [A] qua, tôi [E/G#] gặp người con [F#m] gái
Mang [D] giọng ca thật [C#m] buồn [E]
Em bảo tôi [A] rằng: Anh đi học [C#m] đàn
Để đàn theo lúc em [Bm] ca, những [F#m] ngày hoa mộng [E] đời ta.

Tôi yêu [A] nàng nên [E/G#] vội vàng lên [F#m] tình
Đi [D] tìm theo học [C#m] đàn [E]
Sau một năm [F#m] trường, tôi trở về quê [C#m] hương
Nhưng người em [E] gái, ngày ấy đã đi [A] rồi.

Tôi hỏi thăm [Am] dò từng người trong xóm tin nàng
[E] Nàng đâu nàng [Am] đâu, nàng đâu nàng [F] đâu
Người báo tin [Am] buồn nàng gặp nhạc sĩ vang [Dm] danh
Rồi cùng xây đắp gia [E] đình.

Tôi xót thương [Am] nàng và rồi tôi khóc thương mình
[E] Đời ơi còn [Am] chi, đàn ơi biệt [F] ly
Đập vỡ cây [Am] đàn giận người đổi trắng thay [Dm] đen
Giận [E] đời trở như bàn [Am] tay.